>

Ba phát nổ chát chúa liên tiếp phát ra khiến mọi người đinh tai nhức óc.
Thế nhưng, lạ kì thay, chiếc áo mà ông Lâm treo trên cây gậy vẫn chẳng 
hề lay động.

Người bí hiểm
Theo Chủ tịch UBND xã Đinh Hợp, ở thung lũng Ma Coong (Tân Trạch, huyện 
Bố Trạch, Quảng Bình), nhiều người đã dùng những biện pháp kỳ quái để chữa bệnh. Họ là những người được người dân ca tụng, săn đón. Tuy nhiên, có một người cực kỳ quái đản ở đất này thì lại rất ít người biết đến. Theo ông Đinh Hợp, cao nhân ẩn tích đó la ông Đinh Ngọc, hiện đang sống ở bản Cà Roòng 1. Ông Hợp bảo, ông học các phương pháp chữa bệnh bí  truyền cũng chính từ ông Đinh Ngọc. Một sáng, theo chân ông Đinh Hợp, chúng tôi xuống bản Cà Roòng 1 để tìm  gặp vị cao nhân bí ẩn ấy. Nhà ông Đinh Ngọc ở cuối bản, nằm ngay dưới  chân đồi, nơi có những cây săng lẻ to cỡ mấy người ôm. Theo chủ tịch xã  Đinh Hợp thì năm nay, sư phụ Đinh Ngọc đã tròm trèm 100 tuổi, ông không có con, đang sống cùng một người cháu gái.
Ông Đinh Hợp với thầy của mình, cao nhân ẩn tích Đinh Ngọc. 
Từ lâu lắm rồi chẳng ai thấy ông không ra khỏi ngôi nhà sàn vắng lặng  tiếng người ấy. Khi chúng tôi đến, ông Đinh Ngọc đang ngồi bệt dưới bếp, ngậm cái tẩu được cắt gọt cầu kì, bóng nhoáng. Ông để dâu dài, trông 
đạo mạo, bí hiểm như một đạo sĩ tu luyện lâu năm. Thấy chúng tôi đến,  ông ngồi thẳng dậy, mắt nhìn vô tư lự, nét mặt chẳng biểu hiện bất cứ  cảm xúc gì. Cung cách ấy càng khiến chúng tôi tò mò.
Chủ tịch xã Đinh Hợp hỏi chuyện ông, ông cũng chẳng nói, cứ ngồi im, đưa ánh mắt vô hồn 
quan sát hành động của mọi người. Ông Đinh Hợp bảo, thầy ông vốn kiệm lời và cũng có khi đến cả chục năm nay, ông không nói chuyện với bất cứ ai. Ông cứ ngồi trong bếp, ai cho gì thì ăn nấy không thì chỉ ngồi không và hút thuốc lá xèo xèo.
Ông Đinh Hợp kể, trước đây, thầy ông đã dạy cho các môn đồ rất nhiều những ngón nghề kì lạ. Ngậm dao nung đỏ chữa bệnh chỉ là một phép đơn giản trong số ấy. Thế nhưng, theo ông Hợp, tất thẩy các học trò của thầymà ông từng biết, chẳng ai lĩnh hội được hết các bài phép mà thầy đã dậy. Có thể họ không đủ kiên nhẫn để theo học và cũng có thể họ không có
căn duyên. Mỗi người chỉ học được một môn, chỉ làm được một loại bùa phép nhất định. Như trường hợp của ông chẳng hạn, ông chỉ biết cách làm chú để chữa bệnh, đuổi ma bằng từ việc ngậm dao nung đỏ. Còn anh Đinh Pàm, liên lạc viên của UBND xã thì chỉ giỏi mỗi phép chữa bệnh bằng cách hút đá.
Ông Hợp bảo, ông đã cố gắng học phép thuật lạ lùng này, thế nhưng học mãi mà vẫn không thể làm được. Nhiều lần tận mắt thấy Đinh Pàm chữa bệnhho mọi người, được mọi người đưa rước đi khắp nơi, ông thán phục lắm bởi chẳng hiểu bằng cách nào Đinh Pàm lại có khả năng kì diệu đó. Gặp người đau ốm, Đinh Pàm chỉ cần “đọc chú” rồi chum miệng hút ở ngay sát chỗ đau thì chỉ trong giây lát, mọi sự cơn đau nhức, mệt mỏi sẽ tan. Nếunhững điều ông Hợp kể là đúng thì quả những câu chuyện này hết sức kỳ quái.

“Bài thuốc” diệu kì
Ông Đinh Hợp bảo, thầy Đinh Ngọc còn có một bài chú chữa xương khác vô cùng kì diệu mà đến giờ vẫn chưa có môn đệ nào có thể kế thừa. Sử dụng bài chú này, người bệnh sẽ không có cảm giác đau đớn, sợ hãi. Theo đó, khi có người bị gẫy chân tìm đến nhờ chữa, thầy Đinh Ngọc sẽ vào núi bắtmột con ếch đá ở tuổi trưởng thành. Sau đó, thầy sẽ niệm chú, làm phép và nếu người bệnh bị gẫy chân phải thì thầy sẽ bẻ chân trái con ếch và cho con “vật tế thần” ấy vào trong một chiếc chum đã được đổ đầy nước. Cứ thế, mỗi ngày người bệnh chỉ việc múc nước từ chiếc chum đó ra rửa vết thương. Xương ếch nhanh liền nên chỉ trong một tuần, chân ếch lành, có thể nhảy nhót trong chum. Và, cũng trong một tuần ấy, xương chân của người cũng khỏi. Ông Hợp bảo, dùng liệu pháp kì lạ này, thầy ông chưa đầu hàng trước bất cứ ca gẫy xương nguy hiểm nào.
Cao nhân Đinh Ngọc. 
Cũng theo ông Hợp, thầy ông còn rất giỏi trong việc bào chế các bài thuốc nam. Với thầy ông thì rừng Trường Sơn là một kho thuốc với những vị thuốc báu vật mà không nơi nào có được. Có lẽ nhờ sự uyên thâm của ông cùng nhiều thế hệ pháp sư ở đất này mà người Ma coong ở đây rất giỏi trong việc sử dụng thuốc, đặc biệt là các bài thuốc giải độc. Ông Hợp từng bị rắn hổ chúa cắn cách đây hơn hai chục năm, may mà có bài thuốc đặc biệt của thầy chứ không cũng khó bảo toàn tính mạng.
Suốt buổi gặp gỡ, ông Đinh Ngọc chẳng mấy khi cất nhời. Hỏi gì ông chỉ 
gật và nói bằng tiếng dân tộc. Ông Hợp phải phiên dịch những lời nói và 
cả những cử chỉ của thầy mình. Theo đó, ông Đinh Ngọc bảo, pháp thuật lạ
kì mà ông có được là do học của một tiền nhân đi trước. Vị sư phụ này 
đã mất được cả nửa thế kỉ rồi. Ngày trước, nghe thầy mình nói là học 
được của một pháp sư ở vùng biên giới nước Lào.
Cao nhân ẩn tích như ông Đinh Ngọc ở thung lũng nhiều điều kì bí này, 
theo ông Đinh Hợp, còn nhiều lắm. Họ không xuất hiện không đồng nghĩa 
với việc họ không có khả năng mà trái lại, sự siêu phàm của họ khiến cả 
những pháp sư cao tay ấn cũng run rẩy sợ hãi.

Giải thưởng không có chủ nhân

Trước khi viếng thăm cao nhân ẩn tích Đinh Ngọc, chúng tôi có cuộc trò 
chuyện với mấy cán bộ xã cùng những giáo viên lên đất này công tác ở 
ngay trước sân UBND xã. Khi biết chúng tôi có ý định tìm hiểu về bùa 
chú, pháp thuật đang tồn tại trong cộng đồng người Arem, Macoong ở thung
lũng này, tất thảy họ đều bảo, đó là chuyện có thực, cho dù rất khó 
tin. Những cán bộ, giáo viên ấy khuyên tôi nên tìm gặp ông Tùng Lâm, 70 
tuổi, hiện đang sống ở bản Pan, cách trung tâm xã mấy giờ đi bộ. Sở dĩ 
họ có lời khuyên ấy là bởi ông Tùng Lâm chưa bao giờ xuất hiện trước mọi
người với tư cách là người tinh thông bùa phép. Thế nhưng, cách đây 
chừng 3 năm, ông đã khiến mọi người thất kinh, hoảng hốt.
Theo những nhân chứng này thì buổi ấy, không biết uống rượu ở đâu, ông 
Lâm ngất ngưởng về trung tâm xã. Khi ấy, cũng trong một buổi chuyện 
phiếm như thế này, ông Lâm bảo, về pháp thuật, ở đất này, tài nghệ của 
ông chẳng thua kém bất cứ ai. Chẳng thấy ông làm phép bao giờ nên mọi 
người chẳng tin. Nghe mọi người nói vậy, ông cởi phăng chiếc áo mình 
đang mặc vứt xuống đất và bảo sẽ có cách khiến mọi người phải tin.
Anh Đinh Pàm, liên lạc của UBND xã Thượng Trạch, (người ngồi ngoài cùng từ 
trái sang) người có khả năng chữa bệnh bằng cách hút đá. 
Theo đó, ông Lâm bảo, ông sẽ treo chiếc áo của ông lên, nếu ai dùng súng
(kể cả súng quân dụng) mà bắn xuyên áo khi đứng ở khoảng cách 15 thước 
thì ông sẽ thưởng lớn. Phần thưởng mà ông Lâm đưa ra là 2 con lợn nít và
20 triệu đồng. Còn nếu ai bắn mà không xuyên được áo thì chỉ phải mất 
cho ông phân nửa số tài sản trên.
Lời thách được đưa ra thế nhưng chẳng ai dám cược. Sau cùng, một anh bộ 
đội biên phòng tên Liêm không tin vào chuyện hoang đường ấy đã nhận lời 
thách đố. Tất thảy kéo nhau ra bìa rừng. Chiếc áo của ông Lâm được treo 
trên một chiếc gậy giống như người ta vẫn treo để doạ chim phá lúa. Ba 
phát nổ chát chúa liên tiếp phát ra khiến mọi người đinh tai nhức óc. 
Thế nhưng, lạ kì thay, chiếc áo mà ông Lâm treo trên cây gậy vẫn chẳng 
hề lay động. Kiểm tra, mọi người đã tá hoả bởi không biết những viên đạn
đó bắn đi đâu, dù anh lính tên Liêm ấy vốn là một tay súng cừ…
Mặc lại chiếc áo, ông Lâm bảo, phần thưởng ông treo vẫn vậy, ai có khả 
năng thì cứ đến bản Pan gặp ông mà lấy. Lời thách đố của ông Lâm nhanh 
như thác đổ, vọt về tận đồng bằng. Nhiều người đã ngược rừng lên đây tìm
gặp ông Lâm để “kiếm phần thưởng” nhưng tất thảy đều phải về không. 
Không những thế, khi rời bản Pan, xuống núi ai nấy đều thất kinh, thảnh 
thốt. Họ không hiểu tại sao lại có điều lạ lùng đến vậy. Trò chuyện với 
chúng tôi, một lái buôn tên Thu, sống ở ngay trước UBND xã bảo, khi mới 
lên đây, ông cũng định tìm ông Lâm để… kiếm tí vốn làm ăn. Tuy nhiên, ở 
đây được vài tuần, chứng kiến nhiều chuyện không thể tin vào mắt mình, 
ông đã từ bỏ ngay ý định đó…
Mấy ngày ăn ở với người Arem, người Macoong trong thung lũng thẳm sâu 
giữa đại ngàn Trường Sơn ấy, chúng tôi đã đi hết ngạc nhiên này đến ngạc
nhiên khác. Những chuyện, những việc tưởng như không có thật ấy lại tồn
tại một cách rất đỗi bình thường ở nơi đây. Bởi thế, khi rời khỏi mái 
rừng già kì bí ấy, chúng tôi ai cũng ngỡ tưởng, mình vừa trở về từ cõi 
mơ, bến mộng.
(*)Tựa do Omanizen đặt lại.
Theo Tuệ Linh (Tuổi trẻ thủ đô)